ĐỆ TỬ VIỆN 2024

MỪNG BÁCH CHU NIÊN ĐBTG VN

TẬP SINH NĂM 1 2023


CHƯƠNG XIV - PHẦN 6 - CUỘC ĐỜI MẸ SÁNG LẬP DÒNG


Thời gian nghỉ dưỡng bệnh kéo dài nhưng Mẹ Euphrasie dần khỏe lại. Khuôn mặt mẹ tươi sáng và vui vẻ nhưng dường như mẹ đắm chìm trong suy tư về cái chết.

“Mẹ biết mẹ chỉ còn một thời gian rất ngắn,” mẹ nói, “và mẹ phải chuẩn bị.” Có một số công việc mà mẹ muốn hoàn thành, các sổ sách và hồ sơ sắp xếp theo thứ tự hoàn hảo, và viết một số thư. Mẹ bị ám ảnh bởi sự cần thiết phải đền tội, hy sinh và đền bù. Dù yếu, mẹ thậm chí đã làm việc hãm mình. Mẹ cố gắng giữ kín hết mức những hy sinh của mẹ, e rằng các sơ sẽ làm ầm ĩ lên; các sơ ngày càng trở nên lớn tiếng hơn khi khăng khăng rằng mẹ phải chăm sóc sức khỏe của mình tốt hơn. Vào cuối tháng 9, Mẹ Euphrasie đến thăm các tu viện một lần nữa. Mẹ đến Armentieres trong tình trạng kiệt sức nhưng sau vài ngày nghỉ ngơi, mẹ đã có thể trò chuyện riêng lâu dài với từng chị em --- lần cuối cùng, mẹ nói. Sau mười ngày, mẹ buồn bã chia tay tất cả, mặc dù nỗi buồn dường như không đến với mẹ. Đôi khi mẹ như đang chờ đợi cái chết với sự háo hức và thậm chí là thích thú.

 

Vào ngày 11 tháng 10, mẹ lên đường đi Deal. Một lần nữa việc vượt qua Eo biển trở nên khó khăn. Cho đến lúc này, mẹ đã thực hiện hơn năm mươi lần vượt biển đáng sợ này. Ngày đầu tiên của mẹ ở Anh vô cùng khốn khổ vì cơn say biển vẫn tiếp tục. Sau đó, mẹ khăng khăng rằng mẹ đã cảm thấy khá hơn, và mẹ đã ở Deal trong vài ngày.

Các sơ rất vui mừng được ở bên mẹ một lần nữa nhưng lại lo lắng vì sức khỏe của mẹ. Mẹ nói chuyện với họ khi có thể, nhưng mẹ phải cố gắng rất nhiều để viết những bức thư ngắn ngủi.

E rằng không thể đi bộ đến nhà thờ để tham dự Thánh lễ vào Chủ nhật, mẹ đã chuyển đến Sturry vào cuối tuần, nhưng ở đó mẹ cũng không thể tham dự thánh lễ dù chỉ tại nhà nguyện. Sau vài ngày, các sơ giúp mẹ vào phòng sinh hoạt cộng đoàn và chỉ cho mẹ chỗ mới mà các sơ sắp xếp cho mẹ. Bên trong phòng trưng bày nhìn ra Nhà nguyện, họ đã kê một chiếc giường và một chiếc ghế bành, vì mẹ thường cảm thấy khó thở khi nằm. Tại đây, qua cửa kính, mẹ có thể theo dõi thánh lễ và tham dự giờ kinh của cộng đoàn mà không cần cố gắng đứng dậy.

“Cảm ơn,” mẹ nói. “Mẹ đến đây để nghỉ ngơi… trong một tuần… hoặc mười ngày… trước khi mẹ quay lại Deal. Mẹ khá hơn nhiều… khá hơn nhiều… ”

Nhưng trong vài ngày, bệnh viêm phế quản trở lại.. Mẹ đã viết một số bức thư ngắn --- hay đúng hơn là những dòng tái bút ở những bức thư mà mẹ nhờ người khác viết. Thỉnh thoảng, mẹ nói chuyện với cộng đoàn. Sau đó, họ ngồi xung quanh mẹ nói chuyện thân mật. Bệnh hen suyễn của mẹ rất phức tạp và các sơ nghi ngờ rằng bệnh viêm phế quản đang phát triển trở lại. Mẹ nói một cách cởi mở về cái chết.

"Có lẽ mẹ đến đây để chết!" mẹ nói một cách vui vẻ, nhờ tinh thần lạc quan của mẹ mà không ai thấy chủ đề này mang tính ảm đạm. Một sơ kể một mẩu tin giật gân gần đây về một người Pháp suýt bị chôn sống khi đang hôn mê. Mẹ Euphrasie nhanh chóng đáp trả và nháy mắt.

"Chà, đừng chôn mẹ quá nhanh như thế --- và hãy chắc chắn rằng mẹ thực sự đã chết!" Mẹ Madeleine cười với mọi người và nói,

“Nếu mẹ chết ở đây, Mẹ ơi, chúng con sẽ chôn cất mẹ trong nhà nguyện --- và rồi mẹ sẽ không bao giờ rời xa chúng con!”

Mẹ Euphrasie không trả lời, nhưng mỉm cười trầm ngâm. Mẹ Madeleine ngạc nhiên nghĩ, "Tôi tin rằng mẹ thực sự thích ý tưởng này."

Mẹ Euphrasie cần được chăm sóc cả ngày lẫn đêm. Để bảo toàn sức mạnh của Mẹ Tổng quyền, Mẹ Madeleine nhận làm những công việc chưa hoàn thành khiến mẹ lo lắng. Mẹ thường ngồi bên cạnh Mẹ Euphrasie nói về những ngày đã qua. Ba hoặc bốn lần, Mẹ Euphrasie xin giấy bút và tự tay viết một bức thư ngắn, nhưng sự cố gắng khiến mẹ kiệt lực.Vào tháng 11, mẹ viết một lá thư nữa cho Cha Philpin, một lần nữa cảm ơn ngài vì lòng tốt không cùng của ngài trong nhiều năm qua. Sau đó, Mẹ Madeleine thay mẹ gửi lời chào đến những người bạn khác.

 Biên soạn bản tiếng Anh: Sr. Mary Philippa Reed - RNDM

Dịch thuật: Sr. Agata Phượng Linh - RNDM