MỪNG LỄ TẠ ƠN 50 NĂM

NHÓM KHẤN TẠM

TÂN CHUẨN SINH 2020


HÃY THÁO BỎ ĐÔI DÉP RA

 

 

Đối với tôi, Thời gian 3 tuần chưa phải là lí tưởng cho một đợt thực tế, nhưng không vì thế mà tôi không tích lũy được cho mình những kinh nghiệm của cuộc sống thực tại và đời sống thiêng liêng. Ba tuần sống trong làng Ngai Ngó – Gia Lai, được ở lại và chia sẻ cuộc sống chung với dân làng, họ đã dạy tôi không chỉ là những bài học thông thường nhưng là những bài học vô giá.

 

Tôi lên đường và tự tin với những kiến thức mình có thể mang đến cho những đứa trẻ ở đó. Thế nhưng, tôi đã kinh nghiệm sự bất lực khi những kiến thức của tôi không thể truyền tải cho các em và việc học làm các em cảm thấy vô cùng áp lực. Theo cảm nhận của tôi về anh chị em nơi đây là họ cảm thấy vui và hạnh phúc khi được làm những điều mình yêu thích và cuộc sống với họ như vậy mới thực sự là sống. Tôi nhận thấy rằng đôi lúc mình đang áp đặt họ theo cuộc sống của mình, theo quan điểm của mình, theo cách suy nghĩ của phần lớn xã hội; để rồi quên mất rằng đâu mới thực sự là điều họ cần và đâu mới thực sự là điều họ muốn.

 

Một ngày, khi tôi đang dạy học cho Hrưn, là con gái lớn của Mị Đưm, chủ nhà mà chúng tôi ở khi vào làng, trong khi hai cô trò đang rất căng thẳng vì bài khó tiếp thu thì đứa em gái là Đưm đi làm rẫy về, gương mặt toát lên niềm hạnh phúc với nụ cười vui tươi, hớn hở. Chính nụ cười đó làm tôi suy nghĩ. Chúng ta có thể giúp cho họ thăng tiến, đương nhiên là dạy cho họ những điều thật cần thiết trong cuộc sống, nhưng có nhất thiết là phải nhồi nhét cho họ những kiến thức, những điều mà họ không muốn tiếp thu, những điều làm thay đổi bản chất văn hóa của họ? Có lẽ đây vẫn là vấn đề còn cần nhiều thời gian và sự khôn ngoan để suy xét lại. Và chính trong sự bất lực đó, tôi đã nghiệm thấy mình chạm được vào sự khó nghèo của Chúa Giê-su. Tôi thấy mình thực sự chẳng có gì để tự hào, để bám víu mà chỉ còn biết phó thác tất cả cho Thiên Chúa.

 

Một kinh nghiệm khác đến với tôi trong một lần đi bắt cua vào buổi tối. Trời tối như mực, đường làng vắng vẻ, nhưng mấy đứa học trò cứ rủ các cô đi bắt cua cho bằng được và luôn miệng khẳng định rằng chắc chắn sẽ rất an toàn. Chúng tôi ra đi mà lòng không ngớt lo âu. Tôi phải luôn miệng nhắc các em đi gần nhau, không tách ra vì sợ bị bắt cóc, sợ rắn rết, sợ ma, nói chung là sợ đủ thứ. Dù việc bắt được cua làm tôi và các em rất phấn khởi nhưng trong lòng tôi vẫn lo sợ, vẫn phải để mắt trông các em dù chẳng còn nhìn thấy đứa nào ra đứa nào vì trời quá tối. Cho đến khi tất cả đã về nhà an toàn thì nỗi lo trong lòng tôi mới thực sự được giải tỏa. Thế nhưng, nó lại làm tôi suy nghĩ. Tôi đến đây và mang theo quan điểm của tôi, mang theo quan điểm của xã hội ngoài kia, mang theo thực trạng của xã hội bấy giờ,… nhưng hầu như là chúng không thể áp dụng cho đời sống ở đây. Làng Ngai Ngó, tối ngủ họ vẫn mở cửa, xe vẫn dựng bên ngoài mà không khóa cổ xe, trẻ con vẫn đi ra ngoài vào buổi tối mà không có người lớn đi cùng. Chính vì thế đến với họ trước tiên phải mang vào mình những tập tục và thói quen sống của họ chứ không phải bắt họ sống theo quan điểm của tôi.

 

Tôi cũng nhận ra một điều rằng, tôi đi vào cuộc sống của Chúa Giê-su mà còn mang quá nhiều con người cũ của mình. Tôi đã mang theo sự nhát đảm, quá khứ sợ hãi, kinh nghiệm mất mát,… để rồi tôi thiếu lòng tin vào Chúa và vào chính tôi. Mô-sê bước vào đất thánh và ông phải cởi dép. Tôi có thể cũng đã tìm thấy kho báu và viên ngọc quý nhưng tôi chưa thực sự tin rằng chúng là những thứ quý nhất. Vậy nên, tôi chưa can đảm đánh đổi và phó thác cho Chúa cuộc sống của tôi. Sau tất cả những điều này, tôi nhận thấy những bài học giá trị luôn hiện hữu trong cuộc sống của tôi, điều quan trọng là tôi có can đảm đón lấy nó và đối diện với chính mình hay không.

 

Tạ ơn Chúa vì ba tuần thực tập bình an và ý nghĩa. Có một điều tôi tin chắc rằng những kinh nghiệm tôi rút ra được trong kỳ thực tế này chắc chắn sẽ là những động lực có sức ảnh hưởng, và thúc đẩy tôi tiến bước trên hành trình theo sát Chúa Giê-su.

 

Teresa Phương Thùy- Tập sinh

Dòng Đức Bà Truyền Giáo