MỪNG LỄ TẠ ƠN 50 NĂM

NHÓM KHẤN TẠM

TÂN CHUẨN SINH 2020


CUỘC ĐỜI MẸ SÁNG LẬP DÒNG: CHƯƠNG V- PHẦN 4


 

    Đầu năm 1863 tập viện được thành lập. Có khoảng hơn một mười tập sinh; những tập sinh lớn rất trưởng thành, và có một nhóm các chuẩn sinh đang hết sức sốt sắng chuẩn bị nhận tu phục.

    Một tối nọ, lúc đang giải trí mọi người nói về những thành công, thất bại trong ngày, Mẹ Euphrasie gợi ý:

-         “Nếu mọi người làm thêm một giờ mỗi ngày, và mỗi ngày để dành một ít từ thu nhập của mình, chúng ta có thể giúp một số trẻ em thiếu thốn và cho các em được học hành. Nếu chúng ta sắp xếp lại ngôi nhà một xíu, chúng ta có thể có đủ chỗ cho sáu em, và mở một cô nhi viện nhỏ. Các Srs thấy ý tưởng đó như thế nào?”

      Các tập sinh rất hào hứng. Trong vòng vài tuần, tu viện trở thành mái ấm cho sáu bé gái không được ai chăm sóc. Vài ngày sau, một bé gái nhỏ rách rưới và hốc hác được đem đến. Các Srs không còn chỗ, nhưng đứa trẻ này bị bỏ rơi, em không có gì cả và không ai muốn nhận em. Các Srs cố gắng dọn thêm một chỗ cho em. Vài tuần sau một trẻ cơ cực khác đến, rồi thêm một em khác, và một em khác...

        Để được nhận vào tập viện, các thiếu nữ phải qua một năm huấn luyện ở Chuẩn viện; với nghi thức mặc tu phục, chị chính thức bắt đầu giai đoạn huấn luyện ở tập viện; một năm sau, nếu sẵn sàng, chị có thể được tuyên khấn lần đầu. Sau mười tám tháng hay hai năm khấn tạm, chị có thể được tuyên khấn trọn đời.

     Mẹ Euphrasie là người lãnh đạo của hội dòng mới và cũng là Mẹ giáo tập của dòng. Mẹ đã khấn rồi, nhưng chiếu theo điều luật hiện hành mà các dòng tu phải tuân theo, hội dòng của mẹ vừa chỉ mới được thành lập, do đó chưa đủ tính pháp lý cho bất cứ thành viên nào khấn trọn đời. Đúng theo luật, bản thân mẹ cũng chỉ là một tập sinh.

    Do kinh nghiệm trong quá khứ và với địa vị của mình, mẹ không buộc phải theo tiến trình huấn luyện bình thường, nhưng mẹ không muốn có bất kỳ sự miễn chuẩn hay đặc ân cho riêng mình, với tư cách là Vị Sáng lập dòng. Tháng 6.1864, khi thời gian đã hoàn tất như luật định, Mẹ bắt đầu chuẩn bị khấn trọn đời ở hội dòng mới của mình.

    Mẹ chọn ngày lễ bổn mạng của mình, ngày 3 tháng 6, lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu cho biến cố quan trọng này. Mẹ quyết định tĩnh tâm tám ngày để chuẩn bị, và thông báo với các tập sinh là trong tám ngày, mẹ sẽ ở một mình trong phòng và không tham dự các giờ kinh chung của cộng đoàn.  

    Đây là thời gian linh thánh của việc cầu nguyện và hãm mình. Mẹ tạ ơn Chúa vì những điều Ngài đã thực hiện trong đời mình, đôi khi, và đặc biệt những lúc như thế này, lòng mẹ ngập tràn lòng biết ơn khi nghĩ về những phúc lành của Chúa và sự mù lòa cũng như sự vô ơn của mình.

    Trong khi Mẹ Euphrasie đang mải mê cầu nguyện, các tập sinh bắt đầu một sự chuẩn bị bí mật. Họ cố gắng sớm hoàn tất mọi công việc thường ngày, rồi rón rén, thì thầm với nhau lên kế hoạch, làm và tập dợt ở những nơi kín đáo như ở tầng hầm tối, hay ở cái gác nhỏ ở nóc nhà, hoặc tại kho củi ở cuối vườn. Họ không muốn để Mẹ nghe một tiếng động nhỏ nào, vì như vậy, Mẹ có thể đoán là họ đang làm một điều gì đó bất thường.

    Một ngày trước lễ, mọi sự đã sẵn sàng.

    “Lễ khấn trọn sẽ thật sự bắt đầu vào ngày mai”, một tập sinh lớn nói, “nên mình sẽ đợi cho đến đêm nay, trước khi mình làm Mẹ ngạc nhiên. Khi mọi người hoàn tất mọi công việc của ngày hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu.”

    Đêm hôm ấy, các tập sinh âm thầm quy tụ lại trước cửa phòng Mẹ đáng kính, không một tiếng thì thầm, không ai dám thở, mỗi người bấm tay vào tràng chuỗi lớn bên hông để kiềm chế sự hồi hộp của mình. Các tập sinh âm thầm sắp xếp vị trí từng người như đã tập dượt. Những người đứng hàng đầu cầm bó hoa được hái từ vườn nhà, và một thiệp chúc mừng tự vẽ. Những người ở hàng sau cầm một món quà chung của cả nhóm. Đó là một bức tranh đẹp, làm bằng tay, bện các cành nho và những chùm lúa một cách công phu, dùng để trang trí bàn thờ trong nhà nguyện.

    Một tập sinh đứng gần cửa nhất, gõ cửa cách dõng dạc, và họ nín thở chờ đợi, mĩm cười. Họ nghe tiếng chân, tiếng tay nắm cửa, cửa mở và Mẹ Euphrasie nhìn ra, hơi thắc mắc.

    “Chúc mừng lễ, Mẹ đáng kính!” họ đồng thanh, rồi ngưng bặt.

    Mặt Mẹ trở nên trắng bợt rồi đỏ bừng; Mẹ không cười.

    “Các Srs, chuyện gì… ai bảo các Srs làm… ai cho phép? Làm thế nào ….các Srs làm lúc nào?”

    Mẹ quay ngoắt vào phòng và đóng sầm cửa lại.

    Các tập sinh bất ngờ. Họ có làm điều gì sai trái lắm không? Cha Yardin, vị linh hướng của họ đã chấp thuận kế hoạch này rồi. Họ chỉ muốn làm điều gì đó đặc biệt nhân dịp này, dịp lễ khấn trọn đời đầu tiên của hội dòng. Không dám nhìn nhau, mọi người tản ra trong thinh lặng, bối rối và xấu hổ.

    Sr làm phòng thánh lấy miếng vải và đem vào nhà nguyện. Sr treo lên bàn thờ, bông lúa và chùm nho trông rất đẹp.

    “Nó được làm cho việc này, nó sẽ ở đó!” Sr nói một mình. “Đã trót thì phải trét!  Nhưng Mẹ sẽ nói gì khi nghe những bài hát ngày mai?”

    Các tập sinh bỏ ra hàng giờ để tập hát bộ lễ tiếng Latin. Trước thánh lễ, mọi người lo lắng, nhưng vì đã tập kỹ nên họ hát rất hay. Mẹ Euphrasie lấy lại bình tĩnh và tập trung vào thánh lễ cũng như việc dâng hiến của mình. Mẹ đón nhận những cố gắng của các Srs trong việc cử hành dịp lễ này. Tối hôm ấy, khi các tập sinh trình diễn vở kịch ngắn trào phúng viết bằng thơ kể lại những hoạt động bí mật của mình trong tám ngày qua, Mẹ cùng cười vui vẻ với họ khi họ thuật lại những khó khăn của mình. Sự trình diễn tuy đơn , thậm chí hơi có vẻ trẻ con nữa, nhưng Mẹ Euphrasie nhận thấy các tập sinh quyết tâm cử hành ngày thánh hiến trọn đời của Mẹ, điều đó cho thấy các tập sinh rất quý trọng ơn gọi tu trì của mình.

    Các tập sinh vui vẻ trở lại nhưng trong thầm kín, vẫn còn chút thắc mắc: Có phải tối hôm qua Mẹ đáng kính thật sự giận họ không? Lúc này thì dường như là không phải. Có phải Mẹ cảm thấy rất ngại khi họ phải bỏ nhiều công sức để làm cho Mẹ vui không? Đó ý của riêng họ. Họ đã bỏ ra nhiều giờ để chuẩn bị một sự ngạc nhiên khi công việc luôn quá tải và họ đã quá mệt. Mẹ chưa bao giờ đòi một đặc ân nhỏ nhất cho chính mình. Là bề trên của họ, nhưng Mẹ luôn tỏ ra là người khiêm tốn nhất trong số họ.

        Một chị hay khóc trong nhóm lén chùi nước mắt và rất hy vọng được Mẹ tha thứ vì …những điều đã xảy ra. Một tập sinh can đảm nhất và điềm đạm nhất trong số các tập sinh nghi ngờ Mẹ đáng kính, sự nghi ngờ mà Sr không bao giờ dám nói ra, chính Sr có kinh nghiệm về cảm giác kinh khủng khi giấu sự tức bực bên trong, trái tim như bị bóp nghẹt và đôi mắt cay xè, và người đó cảm thấy hoảng sợ, sợ và nhục nhã, sợ nước mắt sẽ tràn ra trước mặt mọi người … xấu hổ…

Chuyển ngữ: Sr. Phượng Linh- Rndm