Chuẩn Sinh Dòng Đức Bà Truyền Giáo 2022

Ban Lãnh Đạo Dòng Đức Bà Truyền Giáo Việt Nam nhiệm kỳ 2021-2024

CĐ Hưu Dưỡng Dòng Đức Bà Truyền Giáo


HẠNH PHÚC CỦA NGƯỜI THỢ CẠO MỦ CAO SU


Anh ngước nhìn lên chiếc đồng hồ cũ kỹ treo trên tường, đã gần 1 giờ sáng, ngoài trời mưa đã ngừng rơi. Đã bảy ngày nay anh gác dao. Mấy trăm cây cao su là nguồn thu nhập duy nhất của gia đình anh nên những ngày qua nhìn mâm cơm ngày càng thêm đạm bạc, anh biết mình phải làm gì. Cả đêm hôm nay anh không thể chợp mắt nổi chỉ mong cho trời mưa tạnh. Đã 7 ngày nay mưa rơi không dứt.

Anh rón rén bò ra khỏi giường để không làm cho người khác thức giấc. Nhưng vợ anh cũng đã dậy và chuẩn bị cho anh vài thứ lặt vặt để anh lên đường đi cạo mủ.

Kéo cao cổ áo, chiếc áo ấm đã bạc màu theo năm tháng. Ngoài trời những hạt mưa li ti chỉ lớn hơn giọt sương mai một chút giăng kín bầu trời tạo nên một khung cảnh mờ ảo. Con đường tĩnh lặng, thi thoảng có vài người ngược xuôi, anh không hiểu họ thức dậy vào giờ này để làm gì. Rồi anh nghĩ chắc họ dậy sớm để thành công, còn anh, anh dậy sớm chỉ để mưu sinh. Siết chặt tay ga, chiếc xe máy cà tàng rung lên bần bật rồi lao đi vun vút. Dưới ánh đèn cao áp, bóng anh liêu xiêu, vội vã.

Rẻ vào một con đường khác, giờ đây không còn ánh đèn điện con đường anh đi trở nên hun hút, vô tận. Hai bên đường những cánh rừng cao su mênh mông bát ngát vẫn còn chìm trong đêm tối. Đó đây, le lói một vài ánh đèn pin. Những người thợ cạo như anh đã thức dậy tự bao giờ. Anh cảm thấy mình vẫn còn may mắn bởi con đường dẫn vào vườn cao su của mình đã được đổ bê tông. Còn với những con đường đất lầy lội vào mùa mưa gió này thì chẳng khác nào là một cuộc hành trình gian khổ.

Cuối cùng anh cũng tới. Đốt vội cây nhang để xua đuổi lũ muỗi rừng đói khát đang lao vào anh. Nghe mùi nhang lập tức chúng biến mất. Không biết loại nhang xua đuổi muỗi này có độc hại gì không nhưng từ ngày có nó những người thợ cạo như anh đã không còn bị lũ muỗi làm phiền. Rồi anh bắt đầu cái công việc đã quá đỗi quen thuộc với anh trong nhiều năm. Công việc này cứ tưởng nhẹ nhàng nhưng khiến người ta mất sức vô cùng. Với anh nó đã quá vất vả, còn với những người là nữ giới thì sự vất vả ấy như nhân lên bội phần. Hạnh phúc của anh với nghề này đơn giản chỉ là những đêm trăng sáng. Đã không còn cái tuổi mộng mơ. Nhưng những đêm trăng anh không phải lo nghĩ chuyện mưa gió. Và vì thế mà công sức của anh sẽ được trọn vẹn.

Cuối cùng sau vài tiếng cạo đã xong cũng là lúc trời gần sáng. Chiếc áo anh mang ướt đẫm. Tay chân rã rời, lưng như muốn gãy cụp. Mắc vội chiếc võng dưới tấm bạt để che mưa, anh nằm trên võng để nghỉ mệt, chẳng bao lâu anh chìm vào giấc ngủ mơ màng. Ngoài trời mưa ngày thêm nặng hạt, mưa to dần, mưa qua tầng lá nghe rào rào rồi mưa giăng trắng xóa. Anh lao mình trong mưa lấy dụng cụ để cứu lấy công sức của mình. Một hàng, hai hàng, ba hàng... Nhưng đã quá muộn, mưa lớn quá! Anh thẫn thờ, buồn bã nhìn thành quả của mình đang trôi theo dòng nước. Dòng mủ trắng ấy đang hòa lẫn bởi những hạt mưa và những giọt nước mắt...

Choàng tỉnh giấc, anh mừng rỡ vì những gì anh vừa thấy chỉ là một giấc mơ. Dạo một vòng, những chén mủ đã được lưng chừng. Một vài cây to chén đã sắp đầy. Anh chỉnh lại chén để không bị tràn ra ngoài. Ngắm nhìn những giọt mủ chầm chậm nhỏ. Dòng mủ trắng tinh khôi ấy từng một thời quyến rũ, mê hoặc biết bao con người. Và được người đời đặt cho một cái tên vô cùng mỹ miều "Vàng Trắng".

Võ Khoa