Chuẩn Sinh Dòng Đức Bà Truyền Giáo 2022

Ban Lãnh Đạo Dòng Đức Bà Truyền Giáo Việt Nam nhiệm kỳ 2021-2024

CĐ Hưu Dưỡng Dòng Đức Bà Truyền Giáo


NIỀM VUI THĂM VIẾNG


Trời chập choạng tối, tôi ghé thăm một gia đình trẻ người dân tộc Barnar. Chồng đi làm ở nhà máy mì được hai năm nay, thời gian làm cũng nhiều nhưng mức lương dao động chỉ từ 3- 5 triệu, chưa kể những ngày tăng ca. Người vợ thì trồng mì và lúa. Vì đang mang thai nên chị đang ở nhà để dưỡng thai.

Gia đình này có một gái, mới lên 5 tuổi, tên cháu là Thảo. Tôi đang ngồi nói chuyện với mẹ cháu (đang chờ ngày sinh), cũng tham gia vào câu chuyện một cách hứng thú. Bỗng dưng, bé Thảo thốt lên với tôi.

-         (=Sơ) ơi, con khổ lắm!

-         “Con khổ về cái gì?” Tôi hơi ngạc nhiên, hỏi lại bé.

- Mẹ sắp sinh em bé, con phải nuôi em, cho em ăn, uống sữa, rồi phải chở em đi học. Khổ lắm! Bé nhanh nhảu kể tiếp.

- “Yă nghĩ vậy nè: Khi nào mẹ sinh em bé, để Yă mang em về nhà Yă nuôi để con bớt khổ nhé!”. Tôi trêu bé.

 Dạ! Bé trả lời rất nhanh. Khi mẹ sinh, con nói ba mang em cho Yă.

Ngày hôm sau tôi ghé lại nhà họ, mẹ bé Thảo kể rằng: Lần trước khi Yă về, bé khóc suốt nói với mẹ là không cho Yă em nữa!”. Nay bé có vẻ tự tin hơn nói với tôi rằng:Khi mẹ sinh em bé, để mẹ nuôi em, còn con đi ở với Yă luôn. Lúc này bé cười rất tươi và đưa tay ôm choàng lấy mẹ.

Lần mới đây, khi tôi ghé thăm thì mẹ đã sinh được gần một tháng. Trông thấy tôi,Thảo mừng quýnh chạy ra và líu ríu nói: Con chờ rất lâu rồi kể từ khi mẹ con sinh em, con không thấy Yă đến, con nói với mẹ là con bị lừa thật rồi, nhưng không phải thế. May quá!

Thế Thảo nhanh nhẹn chạy xuống bếp lấy cái giỏ đưa cho tôi và nói rằng: Yă bắt em về đi!”

Tôi học được nơi em  sự đơn sơ, hồn nhiên và ngây thơ, nghĩ sao nói vậy và thấy sao nói vậy. Cha mẹ bé Thảo chưa dành thời gian nói chuyện hay chuẩn bị tâm lý cho bé, trước khi chào đón một thành viên mới trong gia đình.  Bé dường như chỉ cảm thấy ba mẹ không còn thương mình nữa, cảm thấy khó để đón nhận một người em mới của mình. Tôi ngồi trò chuyện với bé Thảo một lúc và rồi bé cũng hiểu ra, chấp nhận em và nói với tôi rằng: Vậy con không cho Yă em nữa đâu, để con nuôi em lớn rồi con sẽ dạy em học và dẫn em đi chơi khắp làng.”

Mỗi chuyến viếng thăm anh chị em sắc tộc là một niềm vui cho tôi, vì được chia sẻ và được đón nhận như người thân về trong gia đình mình. Tình cảm đơn sơ chân thành, ấm áp giúp tôi cảm nhận Chúa đang sống trong họ và Chúa cũng dùng tôi để bù đắp những thiếu sót nơi họ, nhằm giúp nhau thăng tiến tốt hơn.

Nt cilia Đoan Thùy Rndm