NHÀ NGUYỆN MỚI

NHÀ NGUYỆN MỚI

NHÀ NGUYỆN MỚI


NHẬT KÝ GIALAI 1

Gia Lai, ngày …tháng…năm…

 

Sau những ngày sống sung mãn với Chúa và thao luyện tâm hồn qua tuần Linh Thao với sự hướng dẫn của cha Gioan Baotixita.SJ, tôi cảm nhận tiếng Chúa gọi mời “hãy biến đổi cuộc sống, đến gần Chúa hơn và nên giống Chúa hơn”. Tiếng Chúa thôi thúc tôi: “Hãy Yêu Chúa Giêsu bằng cuộc sống thực tế”.  Thánh lễ Tạ Ơn kết thúc tuần linh thao, Chúa đã cất lời mời tôi như các tông đồ xưa; hãy ra đi “từng hai người một, vào các làng mạc…”


Ngày xưa, các môn đệ ra đi chắc chắn không như chúng tôi bây giờ, các ngài chẳng phải ngồi trên xe suốt mười ba tiếng đồng hồ, lên bao cái đồi, xuống bao cái núi và đi mãi vòng quanh những đồi cùng núi… cứ đi mãi, đi mãi mà chẳng tới nơi …


Suốt mười ba tiếng đồng hồ lăn lóc trên xe, tôi nhận ra rằng: “để đáp lại một tiếng gọi thật không dễ dàng”. Nếm “mùi say xe” đến nhừ tử, sự mỏi mệt làm tôi nản chí, lúc này thân xác tôi rã rời … tôi thấy yêu Chúa sao mà khó đến thế, nhưng tất cả như tan biến khi xe dừng ở làng Pleirongolkhop.


Bước xuống xe tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc, chân tôi đang chạm đến vùng đất truyền giáo, lúc này, trong tôi trào dâng cảm giác thật thánh thiêng. Hình ảnh con tàu đưa Mẹ Euphrasie Barbier cặp bến Christchurch như ẩn hiện trong tôi. Khi vừa bước xuống khỏi tàu Mẹ đã phủ phục ngay trên mảnh đất truyền giáo và thốt lên: “Tâm hồn con mãn nguyện! Xin Chúa chúc lành cho mảnh đất truyền giáo yêu quý này…


Lúc này trong tôi rộn rã niềm vui như được sống lại cảm nghiệm vui sướng của Mẹ Euphrasie Barbier, niềm vui được đặt chân xuống vùng đất truyền giáo của Giáo Hội Việt Nam, tôi đang kinh nghiệm về sự nhỏ bé với sức khỏe mong manh của Mẹ Euphrasie Barbier, vì tôi cũng rất mệt mỏi và rã rời thân xác, nhưng với lòng nhiệt thành, sự yêu mến và can đảm chỉ sống cho một mình Thiên Chúa, và được tham dự vào Sứ Vụ Thần Linh.


Từ sâu thẳm nơi tâm hồn, tôi nghe như Mẹ đang gọi mời tôi hãy sống cho Thiên Chúa trong ơn gọi nữ tu thừa sai: Hãy sống thật nhiệt thành và đầy lòng yêu mến, hãy sống như tôi chỉ còn được sống trong lúc này thôi. Chính lúc nghe tiếng Mẹ Euphrasie Barbier gọi mời như thế, sự mệt mỏi trong tôi đã nhường chỗ cho lòng yêu mến Chúa và nhiệt thành vui tươi để sống với Chúa.Tôi cảm thấy một sức mạnh lan đi khắp người tan hòa với sự hãnh diện và lời tạ ơn Chúa vì tôi được là con cái của Mẹ Euphrasie Barbier trong ơn gọi nữ tu thừa sai.

 

Sr.Madalena Hiếu Thảo-Rndm