Đại biểu tham dự Tổng Công Hội 28

Đại biểu tham dự Tổng Công Hội 28

Đại biểu tham dự Tổng Công Hội 28


CHƯƠNG IV - PHẦN 1: NĂM 1852- Những ngày ở Luân Đôn


            Đó là một thời gian đáng lo lắng đối với Sr Marie và Mẹ St Raphael. Số tiền hai Srs kiếm được không đủ để mua thức ăn. Họ cầu nguyện nhiều lần mỗi ngày, mong rằng họ đủ sức tiếp tục mà không phạm những sai lầm nghiêm trọng. Hai Srs biết là cả cộng đoàn đang trông chờ vào mình nhưng hai Srs chẳng làm được gì nhiều.

 

    Hai Srs sớm tìm thấy nhà nguyện Pháp, và đó là niềm an ủi đối với họ. Họ tham dự thánh lễ sáng mỗi ngày. Vị Linh mục phụ trách cũng là người Pháp, nhưng hai Srs không dám nói chuyện với ngài. Mấy tuần nay, ngài quan sát hai người phụ nữ trẻ kín đáo thường tham dự thánh lễ và thắc mắc về họ. Có điều gì đó hơi khác thường nơi họ, ngài nghĩ, đó có phải là cách ăn mặc và cách hành xử của họ không? Rồi một ngày kia ngài thốt lên:

    “Có phải các chị là những nữ tu không? Vì sao các chị không nói với tôi? Các chị từ đâu đến, và đang làm gì ở đây?”

    Hai Srs thưa với ngài mọi sự.

    “Nhưng chúng con không thể đến chỗ bạn của Cha Philpin được,” hai Srs nói. “Chúng con không thể đưa thư cho ngài và xin ngài giúp đỡ trong khi chính ngài cũng đang gặp khó khăn.”

    “Một lá thư cho Cha Dalgairns à?” ngài hỏi và cười. “Cha Dalgairns có đủ sức để lo cho mình, không cần phải lo lắng cho ngài. Ngài sẽ rất vui khi nghe tin về hai Srs; Cha sẽ liên lạc với ngài ngay đây.”

 

    Mẹ St Raphael và Sr Marie có một bất ngờ đầy thú vị, cuối cùng họ được gặp vị linh mục lớn tuổi người Anh, bạn của Cha Philpin; ngài rất mạnh mẽ, vui tươi và thân thiện. Ngài nói tiếng Pháp thành thạo và đón tiếp hai Srs cách nồng hậu.

    “Tôi có thể giúp gì được cho hai Srs đây? Ngài hỏi. “Bất cứ điều gì? Phương tiện vận chuyển? Nhà ở cho các chị? Những người bạn để trợ giúp các chị?”

    Hai Srs thú nhận điều họ lo lắng nhất đó là nhà ở. Ba Srs nữa sẽ đến từ Cuves bất cứ ngày nào, và các phòng ở nhà bà Morel thì quá nhỏ.

 

    Với sự động viên và giúp đỡ thiết thực từ những người bạn mới, Mẹ St Raphael và Sr Marie thuê được một căn hộ nhỏ, giản dị, không xa nơi đó lắm. Năm Srs nhanh chóng thu xếp chỗ ở mới thành một tổ ấm. Các Srs treo tượng chịu nạn và các tranh ảnh, nhóm lò sưởi, và sắp xếp các đồ đạc hư hỏng và rẻ tiền mà họ sắm sửa được. Lúc này các Srs có được một cái bàn và vài cái ghế cọc cạch, ngoài ra không còn gì khác. Những cái thùng trống dùng làm tủ quần áo và ngăn kéo. Các Srs mua mấy miếng nệm cứng rẻ tiền rồi may thành những cái túi lớn, nhồi rơm tươi vào làm thành mấy cái chiếu, và trải dưới sàn nhà. Khăn trải giường được chắp vá từ mấy cái mền cũ; mặc dù không thoải mái và đủ ấm nhưng các Srs cảm thấy vui mừng.

    Mỗi buổi sáng, năm cái chiếu được xếp lại ở góc nhà, những cái mền gấp lại gọn gàng đặt phía trên, căn phòng được dọn trống để làm việc. Có nhiều việc may vá để làm, có đủ việc để các Srs bận rộn cả ngày và cả đêm, nhưng tiền công thì ít ỏi và giờ đây các Srs phải lo việc ăn uống và sưởi ấm cho năm người. Các Srs cố gắng chia thức ăn cách đồng đều và cố gắng giữ thức ăn càng lâu càng tốt. Các Srs thường đi ngủ với bụng đói, nhưng không ai phàn nàn. Giờ đây các Srs là các nhà truyền giáo rồi, và sứ vụ của các Srs là đi đến nơi Chúa mời gọi với bất cứ giá nào.

 

    Bà Lecomte tử tế thường gọi điện thoại đến và với cặp mắt tinh xảo của một người mẹ, bà để ý xem những người bạn mới cần gì. Bà nghi ngờ là các Srs không đủ tiền và thức ăn, một ngày kia bà đến chỗ Cha Dalgairns.

    “Con nghĩ là họ không đủ ăn, Cha à,” bà nói. “Cha có để ý thấy họ xanh và không đủ ấm không, ngay cả cô nhỏ người có đôi má hồng nữa?”

    Cha Dalgairns giật mình vì sự vô tâm của mình. Ngài tìm đến một người bạn tốt, một phụ nữ khá giả thường quảng đại trợ giúp nhà thờ. Bà là một người Anh, xuất thân từ một gia đình quý tộc, họ là những tín hữu sùng đạo từ nhiều đời, ngay cả khi những người Công giáo bị áp bức nặng nề vì lý do tôn giáo.

    “Bà là một phụ nữ,” cha nói với người phụ nữ tử tế, “bà có thể để ý những chuyện ấy. Xin bà đến và xem họ cần gì nhé.”

 

    Hôm sau, khi đang dùng bữa trưa đạm bạc, các Srs giật mình vì có tiếng gõ cửa. Một phụ nữ trung niên ăn mặc đẹp đứng ở cửa cùng với một người trong trang phục của một người hầu. Bà tự giới thiệu là Nữ Công tước của Norfolk. Các Srs bối rối, nhưng Mẹ St Raphael nhanh chóng trấn tĩnh lại và bước tới chào vị khách quý phái. Nữ Bá tước lịch sự chào đón các Srs đến với nước Anh. Bà xin phép được xem nhà, và ngỡ ngàng vì sự nghèo nàn mà Bà chứng kiến.

    “Những chiếc chiếu bằng rơm! Bà nghĩ. “Tôi không biết là ngày nay còn có người ngủ trên rơm.” Bà cố tỏ ra lịch sự, không làm cho các Srs phải ngượng ngùng. Liếc nhìn bàn cơm bà để ý thấy “Bánh mì rẻ tiền và cà phê đen lỏng, đó là bữa ăn trưa của họ!” Bà nói lớn,

    “Xin các Srs cầu nguyện cho tôi và cho gia đình tôi, và cho phép tôi được giúp một ít, vì phần rỗi của linh hồn mình.”

 

    Không lâu sau đó, có một người đến mang theo một giỏ đầy thực phẩm, một miếng thịt bò tươi, rau, trái cây và cả một miếng bánh ngon, một sự thết đãi mà đã lâu rồi các Srs không có. Lần đầu tiên sau mấy tháng ròng rã các Srs có được một bữa ăn bổ dưỡng, và thức ăn vẫn còn đủ cho vài bữa nữa.

    Vài ngày sau, một chiếc xe ngựa dừng trước cửa nhà các Srs mang đến năm chiếc giường, một món quà từ biệt thự Norfolks ở Arundel.

    Các chị em được củng cố và khích lệ.

    “Chúa đã thử thách chúng ta nhiều,” các Srs nói, “nhưng hãy nhìn xem, nếu chúng ta tìm kiếm ý Người, Người chẳng bao giờ bỏ rơi chúng ta.”

 

 (Xin xem bài đăng tiếp theo CHƯƠNG IV-PHẦN 1: Năm 1852 TIẾP THEO)

                                       

                                            

Biên soạn bản tiếng Anh: Sr. Mary Philippa Reed - RNDM

Chuyển ngữ: Sr. Agata Phượng Linh - RNDM